|
Yêu ... tim reo vui, tâm hớn hở, tiếng lòng nhộn nhịp trở thành thói quen với tên của đời thường là hạnh phúc ... dửng dưng, không nghe, không thấy, lãnh đạm tưởng như buồn chán, cho đến một lúc nào đó, sự tan vỡ ập đến, mất mát vĩnh viễn. Tâm tư đầy ắp kỷ niệm nhưng hành trang còn lại cho tương lai trong đời chỉ là trống vắng, quạnh hiu. Giây phút đó, tiếng lòng âm vang như lời kinh cầu hồn, gậm nhấm từng góc tư duy, mảnh dao cùn bầm vập trên những sợi thần kinh cảm giác, gây buốt nhói một cách tàn nhẫn, nhưng không chịu cắt đứt lìa hẳn để chấm dứt nỗi khổ vô hình.
Lư luận vô ích, giải thích vô nghĩa, cuộc đời vô thường. Tiếng lòng trăn trở phát từng thanh âm nội tâm mà chỉ có người trong cuộc mới có thể cảm nhận được. Ngôn từ tương đối không bao giờ đủ sức diễn tả được tiếng lòng. Tiếng lòng không dành cho mọi người, cũng chẳng của riêng ai nên chia sẻ chỉ là phương tiện để tiếng lòng thêm thổn thức. Nỗi buồn khô cạn nước mắt, cay đắng đến độ lạnh lùng là vẻ đẹp mỉa mai của tiếng lòng ...
Trời không mưa, chiều chưa buông sao tiếng lòng ướt đẫm và tím lịm màu hoàng hôn chết ...
Đôi mắt ấy, đă phai màu hy vọng
Tóc xanh kia, bàng bạc bóng thời gian
Ôm quá khứ, vùi trong lòng kỷ niệm
Ngước nhìn đời, tình theo gió miên man
Tuổi con gái, mơ khung trời ảo ảnh
Nụ cười hồng, tan biến lúc hoàng hôn
Trên xác pháo, gót chân đau hiện thực
Nhíu chân mày, mặc niệm phút mồ chôn
Cài khung cửa, xếp dòng thơ huyền thoại
Gương lược sầu, trăng đầu ngõ tàn mau
Cố ghi chép, tiếng lòng sao thinh lặng
Nén thở dài, tình còn măi niềm đau
(Diệu Lan) |